Header
HOME
PHOTOS
BLOG
LINKS
LOP 12N1 TRUONG PTTH PHU NHUAN, KHOA 1987-1990
BLOG
Older Entries
Subscribe: Add to Google Add to My Yahoo!


Wed, 05 Jul 2006
Bai viet cua Tha^`y Co^ (from Co^ Thu?y Tie^n)
Viet cho Tap the Lop 10N1 , nien khoa 1986-1987
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-

Co vo cung xuc dong khi doc duoc trang Web cua hoc tro co chu nhiem lop 10N1 , cach day 20 nam o Truong PTTH Phu Nhuan ...

Dieu ma co hanh phuc nhat , la co rat hai long , ve nhung dua hoc tro cua co : that dung nhu uoc muon cua co ... Da tro nen nhung nguoi huu dung cho cong dong , xa hoi , tri an cha me , gia dinh , thay co , mot long nhan ai , mot tinh ban be ... !

Co deo kinh lao , nhin that gan vao buc anh lop 12N1 tren trang Web , de nhan ra nhung dua hoc tro co chu nhiem o tuoi 14 , 15 , co van con nho .

Lop 10N1 cho co nhieu ky niem kho quen ...

Nam 1986 , gan Tet roi , ma lop to chuc cam trai o lam vien Thu Duc , di bang xe dap , phai cho theo cui , de Dieu Ha nau bun bo Hue .
Tuan Huy cho co bang xe dap , thinh thoang dung lai , lay bi dong ra uong nuoc , va bao voi co la : de them suc ...
Ve den nha troi toi , co co ve met , nguoi hang xom hoi co di dau ve ? Co bao : "Di cam trai voi hoc tro chu nhiem " , ho cuoi lac dau ! Vay ma cac em hieu ra , va noi voi co : Thoi nha co , co lon tuoi roi , dung lam chu nhiem nua , cuc lam , va cac em lop 10N1 nay se la con Ut cua co ... !!

That dung nhu vay !

Hai muoi nam roi , co cung co rat nhieu dip gap lai cac em , va luc nao co cung nhan duoc nhung tinh cam thuong quy , va su cham soc an can , chu dao cua nhung dua con Ut ... !!?

Co tam dung , co dip co se viet tiep ve tung dua hoc tro than yeu cua co ...

Cau chuc cac em va gia dinh muon dieu may man , hanh phuc , va thanh dat ....

Co Thuy Tien

Posted 21:02 
6 comments | Post a comment

Bai viet cua Tha^`y Co^ (from Co^ Thu?y Tie^n)

Happy HolidaysKyTien's - 2006



It's probably been three years and long time ago , since you've heard from us , as we didn't get around to sending out holiday cards and letters in the last recent years ...

Sorry 'bout that .. !! We just had too many irons in the fire , also , 're old man , our health isn't always in a normal condition ... !

Now , we'll try to give you a quick rundown of our situation and where we're now in our lives ...

This year doesn't have a big change in our family ...

Myself , I am not in good state , since I was back USA five years before , I feel indisposed , uncomfortable , always tired , sometimes got heart- attack and high blood pressure , dizzy , articulations sore , don't desire to eat and to drink , I had made a medical general check , everything 're all right , with a conclusion : feebleness , debilitation of the old age ! ... and so on .... are belonging to the illness of the old age ! I begin to enter the age of 73 ... , very slow , I don't travel much as I did 5 years before , usually stay at home ... !!

... It ' s the statute and the law of the life , and no one can resist or contrevene , "Birth , Illness , Old , Death " !

On the contrary, Tien, my wife, teacher in a public senior high . retired 11 years ago, now manager of her own tailor shop , at home , besides her business , she engages and ontributes , much of her time to many social activities : elected as deputy of the County Council from May 2004 ( session of 5 years , 2004~2009 ) , permanent Chaiman of : the Association for the Encouragement of Learning ( session of 5 years , 2006~2011 ) , and the Association for the Old Age , active member of the Women Association , also President of the Happy Family Club and the Retired Teachers Club , and so on .... she's " The Woman of that time " , very distinguished , famous and well-known ... in this society , so she 's very busy ( conference , meeting , forums ... ) , she appeared several times on TV and on HoChiMinh City Woman Magazine ( Happy Family show , Pious Daughter-in-law program ) ...

Our 4 boys : Nhut (Japan ) the 1st , 42 years old , medicine doctor ( Ph.D. Renal Pathophysiology ) , also his wife general medicine physician , at a City District Public Health Center , has only 1 boy named MinhKhang , already 13 years old ; Duc (Germany ) the 2nd , 41 , physic education teacher , also his wife teaching physic , at a Public Senior Highschool , have 1 girl ThuyDuong , 8 , and 1 boy CaoDat , 2 ; My ( USA ) the 3rd , 39 , Finances & Accounting university graduated , cadre , in-charge of computer section , also his wife , Market Management cadre , at HoChiMinh City Tax Department , have 2 boys : QuangMinh , 6 and NhatMinh , 2 ; and Thai ( Israel ) the last one 38 , Ph.D. Computer Sciences , Dean of Information Technology ( School for International Manpower ) , his wife graduated Economic University , have 2 girls NhuQuynh , 11 and QuynhNhu 5 ...

We're very proud of our family , our boys and our daughters-in-law are all graduated university and over , carrier successes and have a job ( as " expert " only ) in this very poor , undevelopped country , 'cause the intellectual standard of the people 's still very low !! We , received , inherited , influenced very deep and profound , a french and american education , and with our background very closed to the Western Civilization , and therefore , a little inconvenience , we aren't , member of the Communisn Party , the Power Party , so our children haven't the opportunity to reach a leadership post , but we're very agreeable , and glad , that they can contribute their very small knowledge to serve for raising up our native homeland ... !

Our children , generally , we don't have to take care of them , they don't ask us any supports , they 're independent and self- living ... with their own home , we 're self- living , honest , simple and we don't need yet , their supports in this moment ...

We aren't a rich people in this country , but we have : a clear conscience , a greatness of heart , the charity , the generosity , and the human love ...

My mother 93 , now living with us , she 's all right , this moment in good health , eating much , but she don't recognize nobody , alzheimer , and paralysed in both legs , blind , more than 10 years , so we must have to take care her close ...

.. Our family had having a stable and safe life , we satisfy with everything we have in our hands ...

Pay many respects , many thanks to God , to The Creator , to our Ancestors , and to our Relatives , to the Life had given us this life ...

Yes , we aren't getting any younger , we 're getting older , not mean that we 're going to die sooner ... , we aren't pessimistic , we think positively of our life , we have a great favour or felicity (invisible) and deserve to accept , thru all means , we was done in this life ! God had paying us extreme ... !!

Live as ordinary , with all our own , keep in mind stability and calm , no comments , and no intervention ; we remember Voltaire , a French celeb writter ( 17 th century ) had written : " Life is a deceit (deception) that everybody enjoy to accept " , so with the age of 73 and 67 , we like to maintain a generous life !

And satisfy with this presence !

We think , we had achieved , well accomplished our duties towards every members of our family and all related people around , we're so happy , and leave behind all the sorrows without regrets ! We agree with our conception of life : " we have to survive , not for enjoy , only a great support for the future of our descendants " .

And we think : " Our children and our grandchildren need us . At this point in their life , we think , that they need us for their emotional needs and for their spiritual needs more than for their financial needs " .

Right ! We always talk with all our young people :

" Money is ephemere , Glory-Celebrity is vain-chimerical , Only , Love is Happy " ... !!!

We look forward to seeing you all again in the US in the near future and sooner , if our health stabiligizes and allows ... , pray so ... , and wait for a miracle ...!!??

We hope this message finds you well , and that your holidays are The Best Ever ...

Please keep in touch ...

Our friends and family mean a " Great Deal " to us and hearing from you all is the best holiday gift we could possibly receive ...

Love you all ... Pray God save , protect and bless we all ... !

Best wishes for the Holidays !

Beloved & always ,
Mr.Mrs. NGUYEN HAN KY & CAO THUY TIEN

Chia se....

Posted 01:58 
No comments | Post a comment



Fri, 30 Jun 2006
Hăy làm điều mà bạn muốn (trích từ báo Tuổi Trẻ)
TTO - Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về một cô bé sinh ra trong một gia đ́nh rất nghèo ở Backwoods, bang Tennessee. Cô là đứa con thứ 20 trong số 22 đứa, sinh thiếu tháng và rất yếu ớt đến nỗi người ta c̣n không chắc là cháu bé có sống sót nổi không. Năm lên bốn, cô bé bị mắc cùng lúc hai chứng bệnh viêm phổi và ban đỏ. Sự kết hợp chết người này đă để lại cho cô gái nhỏ một chân trái tê bại và vô dụng. Cô bé phải mang một cái nẹp bằng sắt ở chân. Nhưng cũng may là cô bé có một người mẹ luôn động viên cô. Người mẹ này luôn khuyến khích cô con gái nhỏ của ḿnh, một cô bé thông minh và luôn oán hận cái chân cùng với chiếc nẹp, rằng cô có thể làm bất cứ thứ ǵ mà cô muốn và tất cả những ǵ cô bé cần là niềm tin, sự bền bỉ, dũng khí và một ư chí không thể khuất phục. Năm lên chín, cô gái nhỏ được phép bỏ chiếc nẹp đi, và chập chững tập những bước đi đầu tiên. Bác sĩ bảo rằng cô bé sẽ không bao giờ c̣n đi lại như b́nh thường được. Trong bốn năm, cô đă luyện được những bước dài và nhịp nhàng, thật là một điều diệu ḱ trong y học. Sau đó cô bé đă nảy ra một ư định, một ư định lạ thường, rằng cô sẽ trở thành nữ vận động viên điền kinh giỏi nhất thế giới. Chính xác là cô bé muốn ǵ - Một vận động viên với cái chân như thế ư? Ở tuổi mười ba, cô bắt đầu tham gia vào các cuộc đua. Cô luôn về chót. Cô gái nhỏ tham gia vào bất ḱ cuộc đua nào ở trường trung học, và trong tầt cả các cuộc đua ấy cô luôn về chót. Tất cả mọi người khuyên cô nên bỏ cuộc. Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời nọ, cô bé về áp chót. Thế là đă đến những ngày cô bé có thể trở thành nguời thắng cuộc. Kể từ đó trở về sau, Wilma Rudolph luôn về nhất trong tất cả các cuộc đua mà cô tham gia. Sau đó, Wilma đến đại học bang Tennessee để gặp một huấn luyện viên tên là Ed Temple. Ông huấn luyện viên đă nh́n thấy được ư chí không ǵ khuất phục được, một niềm tin vững mạnh và tài năng thiên bẩm của cô. Ông đă huấn luyện Welma hết ḿnh để cô có thể thực hiện ước mơ của ḿnh là tham gia vào đại hội Olympic. Cuối cùng, Welma cũng được tham gia vào đại hôi Olympic, lọt vào ṿng chung kết và thi đấu với nhà đương kim vô địch người Đức là Jutta Heine. Chưa ai từng đánh bại Jutta. Nhưng trong cuộc đua cự ly ngắn 100m, Wilma Rudolph đă về nhất. Cô tiếp tục đánh bại Jutta trong nội dung 200m. Giờ đây cô đă đạt được hai huy chương vàng Olympic. Bước sang chặng đua tiếp sức 400m. Wilma lại đối đầu với Jutta một lần nữa. Hai vận động viên đầu tiên trong đội của Wilma đă thi đấu rất tuyệt vời. Nhưng khi người thứ ba chuyển thanh gỗ cho Wilma, cô đă quá phấn khích đến nỗi đánh rơi nó, và Wilma nh́n thấy Jutta phóng đi trên đường đua. Không ai có thể đuổi kịp tốc độ chóng mặt của cô gái nhanh như chớp đó. Nhưng Wilma đă làm nên điều ḱ diệu! Wilma Rudolph đă giành được huy chương vàng Olympic thứ ba.

Posted 06:22 
No comments | Post a comment

Ḷng Nhân ái (trích từ báo Tuổi Trẻ)
TTCN - Một cơn băo vừa tàn phá thị trấn nhỏ gần thành phố của chúng tôi làm nhiều gia đ́nh phải sống trong cảnh khốn khó. Có một bức ảnh đăng trên một tờ báo làm tôi xúc động: một phụ nữ trẻ đứng trước ngôi nhà đổ nát của ḿnh, đứng cạnh chị là một cậu bé chừng 7 hay 8 tuổi, mắt nh́n xuống và một đứa con gái nhỏ đang bám chặt quần mẹ, mắt mở to vẻ bối rối và sợ hăi. Tôi nhận thấy đây sẽ là một cơ hội tốt để dạy các con ḿnh giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Tôi giải thích cho các con tôi nỗi khổ của họ và nói với chúng: “Chúng ta có quá nhiều trong khi những người này bây giờ không c̣n ǵ cả. Chúng ta hăy chia sẻ với họ những ǵ ḿnh có”. Tôi và hai con trai chất vào thùng cứu trợ nào đồ hộp và xà bông, ḿ gói... Đứng nh́n hai anh sắp xếp mọi thứ, con gái tôi có vẻ nghĩ ngợi. Tôi nói với con: “Mẹ sẽ giúp con t́m một thứ ǵ đó cho em bé trong ảnh”. Trong lúc hai anh ḿnh đặt những món đồ chơi cũ vào thùng, con gái tôi đi vào, tay ôm chặt con búp bê cũ kỹ nhạt màu, tóc rối bù, nhưng là món đồ chơi nó yêu thích nhất. Nó ôm hôn con búp bê lần chót trước khi bỏ vào thùng. Tôi nói: “Con không cần phải cho nó, con thương nó lắm mà”. Con gái tôi gật đầu nghiêm trang: “Nó đem lại niềm vui cho con mẹ ạ, có lẽ nó cũng sẽ đem lại niềm vui cho bạn kia”. Tôi nh́n sững con, chợt nhận ra rằng bất cứ ai cũng có thể đem cho những thứ ḿnh bỏ đi, nhưng ḷng nhân ái thật sự là đem cho những ǵ ḿnh yêu quí nhất...

Posted 06:21 
No comments | Post a comment

Mái ấm phía sau (trích từ báo Tuổi Trẻ)
TT - Hơn mười năm sống ở thành phố theo kiểu cái ǵ cũng có vẻ tạm bợ. Thuê một căn pḥng nhỏ để tối về có chỗ ngả lưng. Chuyện ăn uống lại càng đơn giản hơn: siêng th́ nấu một lần ăn hai bữa, lười th́ bạ đâu ăn đó, đôi khi một ổ bánh ḿ cũng xong bữa. Đă lâu lắm rồi ḿnh không c̣n cảm giác thưởng thức cái không khí yên ấm của gia đ́nh, đúng hơn điều đó dần đi vào quên lăng trước ḍng chảy miệt mài của cuộc mưu sinh. Tối nay, sau một ngày làm việc mệt nhoài, ngả phịch lưng xuống giường. Bỗng mơ hồ nhớ quá một điều ǵ đó. Bật dậy, cầm máy gọi về nhà. Giọng mẹ thoáng vẻ hoảng hốt: - Có chuyện ǵ mà gọi về khuya vậy con? Vẫn giọng nói ấm áp và tŕu mến, vẫn vẻ lo toan như bao lời dặn ḍ trước mỗi lần tiễn con trở lại thành phố. Cười nũng nịu: "Con nhớ mẹ!". Mẹ mắng yêu: “Lớn rồi, nghỉ đi con, mai c̣n có sức làm việc...”. Ngủ rất ngon khi chợt nhớ phía sau ḿnh c̣n có một mái ấm.

Posted 06:20 
1 comment | Post a comment





site  zoomshare